Hành trình con lạch nhỏ hòa mình vào dòng sông

Chương 2: Rơi vào ngõ cụt.

Rau cải thùng xốp, ngon bá cháy.

Bây giờ đã mất vườn, gã nhớ đến mái nhà của mình. Lúc chưa có vườn gã đã lụi cụi ra sông cách đó hơn cây số, kẽo kẹt từng tải đất, rồi ì ạch đưa lên mái nhà, hơn nửa khối, được 22 bình xốp, cũng chừng 10m2 để làm vườn thượng uyển. Bây giờ, mưa dập gió vùi, đất trong các bình xốp đã lẹn chặt, rắn lắm, chọc dầm không vào được. Mầm cỏ tranh đã phát triển thành bụi, đâm xuyên luôn các hộp xốp. Những cỏ dại khác rất yếu. Gã nghĩ: những giống cỏ tranh và cỏ gấu, mầm chồi nhọn hoắt, nơi đất chai cứng, thì các bạn ấy đi tiên phong, đục cho đất xốp. Từ đó gã thay đổi cảm xúc với những giống khó diệt này, hết thấy đáng ghét. Gã cắt cỏ sát chân, rồi cứ thế gieo hạt cải, cấy muống, ngót, mồng tơi… quyết tâm thử bài rơm tự nhiên. Gã nhận định: nơi khốn khó này mà phép rơm vẫn ổn thì khi có cơ xuống đất, cơ hội thành tựu sẽ cao. Bèn băm nhỏ xác cỏ cho dễ phủ và luồn gốc. Phân loại rác nhà dùng, món cuộng rau củ thì tấp thẳng lên bình đất, món mặn thì tận dụng bình nước inox cũ đem ủ, làm cái vòi khóa để lấy nước rác rỉ ra, đem hòa loãng mà tưới. Như thế mỗi tuần hai bận mái nhà của hắn “thoang thoảng hương bay”. Mái bằng không chống thấm vì vậy sớm có chỗ dột. Cải trong bình xốp xuyên hè ngon lắm. Cũng vì “rơm”, gã không nhổ mà cắt cải, để chúng ra tiếp, ăn từ từ.

Nom thấy một bãi hoang, độ hơn trăm m2, mưa thì dính như hồ, nắng lại rắn đanh, bà con làm cực lắm, kiếm được việc làm thuê thì bỏ hoang ít lâu. Kệ! Khó cũng là có cơ hội, gã bèn hỏi mượn, rồi dòng dây thả nước từ mái nhà mình, băng qua mấy vườn khác, lại mò mẫm thêm ở đó. Rồi ở mảnh đất người ta chưa xây nhà, sau lưng, hắn ngăn lối để bà con khỏi phá những cây cám dại. Chăm cho ngọn sắn dây còn sót, cho leo lên cây, thả thêm vài giống dây leo, ba tháng sau, sắn lên mái rậm rạp quấn quýt, đỡ cho gã vài trăm tiền điều hòa mỗi tháng. Cuộc đời đến đây kể ra vẫn còn vui.

Bây giờ nên làm gì ? Cố gắng liên lạc những nhóm dạy kèm còn sót ? Tìm một nghề đơn giản, thêm chút thu nhập, liệu thanh thản ?

Những ước mơ ?…..

Cuối 2018, gã hôm đó không chào được mắm (à sau khi vườn rau tan gã bán mắm 😀 ) , nhưng lại gặp đứa con lớp 9 của nhà chủ. Ngứa nghề bèn kèm cho một bài toán, cũng để lấy lòng. Thế là tòi ra một nhóm 6 trẻ, nghề dạy kèm tái lại, nghề mắm đã mỏi rồi. Đầu 2019, gã bỏ mắm, toan tính làm thêm gì đó để phụ vào với dạy dạo. Nhưng tháng 7/2019, cơ quan vợ chuyển vào sâu bên kia thành phố, phải dọn nhà đi theo. Từ bấy giờ, gã sống trong căn tập thể cũ mượn được của cha vợ, cái chuồng cọp không đủ phơi quần áo. Về nơi mới, mất cả tháng gã vật vờ, chiều chiều tha thẩn vòng quanh khu chợ, không biết phải nhặt nắm rau nào lên, chúng khác những gì gã trồng nhiều quá, mỗi lần đi chợ là một lần “vượt cạn” vậy, ôi nghề rau của tôi. Từ một kẻ trồng rau cho muôn người, bây giờ gã còn không biết nổi, mỗi bữa mình đang ăn cái gì. Kết quả là trong mấy tháng mà cả chục lần tào tháo rượt, chẳng biết do đâu, có khi do “tâm trạng” 😀 .

Gã thật sự hoang mang, bây giờ nên làm gì ?

Cố gắng liên lạc những nhóm dạy kèm, bám vào nghề cũ ?

Hay tìm một nghề đơn giản, kiếm thêm chút thu nhập, nhưng rồi liệu có thanh thản ?

Những ước mơ ?…..

Lần lữa vậy mãi, gã như hạt bọt nước trôi, trôi hết năm 2019. Cận tết 2020, lại ấp ủ trở về nhà, mượn một mảnh đất nhỏ mà làm, mỗi ngày sẽ bơi đi bơi về 35km. Gã cũng làm hồ sơ xong rồi, chưa quyết mua bộ đồng phục grab, cũng phải kiếm ra chút tiền mặt chứ. Nhùng nhằng không quyết được. Đời gã bây giờ cứ như “tấm lụa đào” , phất phơ giữa chợ biết vào tay ai 😀 . Cảm thấy mọi ngã nó đều cụt, vì gã biết chỉ có ngã đi vào vườn là dành cho gã, nhưng con đường ấy nó cứ mờ mịt từ chối gã. Không lẽ từ chối thật ư ???

Ý kiến của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top