Nợ xấu

Em gái làm ngân hàng về vườn chơi. Thấy chúng tôi tự rửa bát đũa, giặt quần áo bằng nước tro thì ngạc nhiên lắm.

Em gái: Úi thời đại nào rồi mà hai bác còn dùng nước tro và tự giặt đồ, rửa bát đũa bằng tay? Sao hai bác không bỏ vào máy và dùng bột giặt cho nhanh?

We: làm thế thì anh lại phải kiếm tiền để có tiền mua bột giặt và nước rửa bát. Rồi phải kiếm tiền mua xăng đổ xe máy để chạy đi mua. Xong rồi lại phải chấp nhận cho những hoá chất còn vương vấn trên quần áo, bát đũa đi vào cơ thể mình.

Em gái: nó có đáng là bao đâu anh?

Công thức làm nước tro

We: đúng là về tiền thì nó không đáng là bao nhưng với thiên nhiên thì rất nặng nề. Để tạo ra những bột giặt, nước xả, nước rửa bát đó thì cần rất nhiều hoá chất. Chất thải của những nhà máy đó sẽ đi đến đâu? Rồi cả quy trình bán hàng, vận chuyển nữa, tất cả đều tàn phá môi trường. Sau cùng nếu anh dùng những cái đó, hoá chất sau khi giặt và rửa bát đũa sẽ thải ra chính khu vườn này. Hậu quả thế nào em biết mà.

Em gái trầm ngâm: đúng anh nhỉ.

We: những cái đó đi vào đất sẽ không có cách nào bù đắp hay trả lại được. Đó là mình vay của Mẹ Đất và không có khả năng trả. Em làm ngân hàng em biết rồi đó, đấy gọi là “nợ xấu”. Một người, một công ty khi bị nợ xấu thì sẽ bị cả hệ thống ngân hàng cho vào danh sách đen. Người đó và công ty đó sẽ không được vay thêm và sẽ bị siết nợ. Trường hợp xấu thậm chí còn còn bị khởi tố và tù đày. Mà ra tù khoản nợ vẫn còn nguyên.

Em gái trầm ngâm: em hiểu ý anh. Em hiểu là không nên vay nợ quá nhiều và đặc biệt là không nên có những khoản nợ xấu. Nhưng tỷ tỷ người trên thế giới đều có nợ xấu như vậy, những người như anh quá ít, thế thì có tác dụng gì đâu?

We: anh không có trách nhiệm giải cứu thế giới. Anh chỉ có trách nhiệm mang sự bình an đến cho anh. Vậy là tốt rồi. Những người ngoài kia có thể họ là những tay cờ bạc bạt mạng và họ không quan tâm đến nợ xấu. Cũng có thể họ nghĩ gia tộc họ giàu có nên thoải mái có nợ xấu. Hoặc là họ cũng biết là không nên có nợ xấu nhưng họ không dám thay đổi hoặc là hoàn cảnh quá khó buộc họ phải chấp nhận nợ xấu. Em thấy đó, họ có nợ xấu là vì hoàn cảnh, còn anh, hoàn cảnh hiện tại cho phép anh giải quyết dứt điểm khoản nợ xấu này. Anh không muốn bị siết nợ vào một thời gian khác, xui hơn nữa là anh không muốn gia đình dòng họ và những người anh yêu quý, sau này phải trả nợ xấu cho anh. Ngân hàng không thích có nợ xấu mà phải không em?

Em gái: em đồng ý. Nhưng anh có nghĩ rằng thời gian anh bỏ ra để không tạo ra nợ xấu nếu anh thay bằng hoạt động khác thì lợi nhuận anh thu được sẽ nhiều hơn. Tài khoản anh sẽ có dư để trả nợ xấu.

We: ví dụ?

Em gái: ví dụ nếu anh cho quần áo vào máy giặt rồi lấy thời gian đó đi trồng cây thì cái lợi nhuận từ cái cây tạo ra có khi nhiều hơn cái tác hại từ việc cho bột giặt vào máy giặt.

We: anh gọi đó là đầu tư mạo hiểm, mà là mạo hiểm theo hướng vô ích. Tự nhiên không vận hành theo cách đó. Không phải là cứ làm một việc tốt sẽ bù được một việc xấu. Nợ xấu là nợ xấu. Còn việc trồng cây, nếu anh không làm thì thiên nhiên vẫn tự vận hành được, chim thú và những cơn gió vẫn tự gieo hạt được. Thậm chí còn tốt hơn mình. Vì thế ưu tiên của anh vẫn là xử lý nợ xấu, sau đó mới là tạo lợi nhuận.

Không phải cứ làm một việc tốt là sẽ bù lại được một việc xấu. Tự nhiên không vận hành theo cách đó.

Em gái: em hiểu rồi em vẫn còn thắc mắc cuối cùng. Cứ cho là anh không bị vướng vào khoản nợ xấu này như hầu hết những người khác nhưng ở chu kỳ này của nhân loại, các khoản nợ xấu rất nhiều. Anh tránh được khoản này nhưng đâu tránh được khoản khác. Cuối cùng không phải là anh vẫn có nợ xấu đó hay sao?

We: em nói đúng. Anh đôi khi vẫn phải đổ xăng để chạy xe, vẫn phải bay đi đây đó, vẫn phải dùng điện …anh vẫn có nợ xấu. Chính vì vậy bọn anh mới tạo cho mình một không gian sống, cách thức sống mà ở đó bọn anh ít phải vay nợ nhất có thể. Mỗi ngày trôi qua, tụi anh luôn tự nhủ với mình là làm sao giảm “nợ xấu” càng nhiều càng tốt. May mắn là việc “giảm nợ xấu” không làm anh thấy cực khổ mà thấy thích. Cuộc đời này chẳng phải ai cũng hướng tới việc “làm cái mình thích và thích cái mình làm” hay sao?

Em gái: dạ.

Những dòng tâm sự trên là nguyên văn một bài đăng Facebook của anh Đạt – một nông dân Vườn Rừng mà Xanh đã từng giới thiệu tại đây https://www.xanhshop.com/places/vuon-dat-nga/. Hi vọng rằng những chia sẻ của anh phần nào đó cho mỗi chúng ta một góc nhìn mới về việc hành vi tiêu dùng sẽ tác động vào tự nhiên ra sao, để mà đưa ra lựa chọn tiêu xài “thỏa đáng” với đất mẹ. Và tất nhiên mở rộng góc nhìn cho nhiều vấn đề khác nữa: ta có đang làm chuyện cần làm và nên làm trong cuộc đời mình hay không ?

Hoàng Đạt

Ý kiến của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Scroll to Top